Press "Enter" to skip to content

Kiên nhẫn là dấu ấn của tình thương

Đằng sau mỗi con người chúng ta thấy có cả một câu chuyện buồn. Đừng phán xét cuốn sách dựa vào bìa của chúng. Bạn thấy đó, cuộc sống là như vậy. Đôi khi, chúng ta chỉ nên sống thôi, đừng nghĩ nhiều quá, đừng phán xét, đừng cân nhắc đúng sai.
Mấy tháng trước, mình có cấp cứu một ông bệnh nhân toàn thân phù thủng, lở loét vùng tì đè … do bệnh đái tháo đường, tai biến nằm một chỗ lâu ngày. Nghe tin con ông ta cũng là bác sĩ, mình cảm thấy giận vô cùng. Rồi sau này mình biết người bác sĩ kia cũng đang lao đao, vợ chồng sắp li dị, con trai nhỏ bị bệnh tự kỉ, làm ở bệnh viện nhà nước nhiêu khê, 6 tháng rồi không về nhà cha mẹ vì cha mẹ rất “cố chấp” nói gì cũng không nghe và hay đòi hỏi vô lý.

Khi tâm sự lại với bệnh nhân và vợ của ông ta thì lại biết thêm, vì không muốn làm phiền con. “Vợ chồng tôi là bần cố nông, chỉ biết làm và làm để nuôi 6 đứa con. Tụi nhỏ không biết chuyện, ngày xưa nghèo khổ, bữa đói bữa no, chúng nó đã nói: “Sinh nhầm làm con ông bà. Đã nghèo rồi còn sinh ra một đống con sao nuôi nổi”. Khi thằng Thành Đạt tốt nghiệp bác sĩ, vợ chồng tôi cũng không có tiền hay quyền lo cho nó một chỗ làm tốt. Rồi thấy nó cực khổ đi làm thêm phòng khám nọ, phòng khám kia, trực thuê … đau lòng lắm. Rồi nó lấy vợ, rồi nó sinh con. Tưởng yên bề gia thất sẽ khá hơn, nhưng …. Nên vợ chồng tôi cứ lẳng lặng chịu đựng!”

Bạn thấy đó, cuộc sống là như vậy. Đôi khi, chúng ta chỉ nên sống thôi, đừng nghĩ nhiều quá, đừng phán xét, đừng cân nhắc đúng sai. Mỗi khi nghe bệnh nhân hay người nhà bệnh nhân kể chuyện, mình cứ muốn đến ôm họ thật chặt.

Làm người sướng hay khổ?
Nhìn nhiều bệnh nhân nằm đó, người lở loét, thở khó nhọc, ăn không được, ngủ không được … trong khi con cái thì cũng bận quay cuồng với cuộc mưu sinh.
Như mùa dịch vừa qua chẳng hạn, khi những đứa trẻ không được đến trường đã làm cho những ông bố bà mẹ trẻ lúng túng, mệt mỏi … vì làm sao vừa đi làm vừa trông con trong khi xã hội nhiễu nhương đủ thứ làm mình bất an.

Hồi trẻ, mình hay trách hay nhận xét thế nọ thế kia. Bây giờ … nhìn rồi chỉ muốn lặng yên.
Rồi sớm nay lại nghe tin bạn hồi học phổ thông chung với mình, Bình An, có lẽ cha mẹ muốn con mình cả đời Bình An nên đặt tên như vậy, mới phát hiện u não, nhưng nghe đâu ác tính … Cuộc sống đang đếm từng ngày.  Bạn có vợ và ba đứa con nhỏ. Nghe xong lại buồn. Có lẽ mỗi con người đều biết cách để sinh tồn, nhanh chóng thích nghi với những đổi thay. Chỉ có những ai cả nghĩ, cứ cho rằng cuộc đời phải thế này hay thế khác mới tuyệt vọng và đau khổ phải không?

Trong cuộc sống này, khi có thể cho ai được một nụ cười, một chiếc ôm, một lời nói an ủi động viên … thì hãy cho đi. Bởi biết đâu những điều nhỏ bé ấy lại cứu cả 1 đời người. Và biết đâu đời người đó sau này trở thành thầy cô giáo, bác sĩ hay thầy tu … lại cứu rỗi được hàng ngàn người khác.

Thay vì phán xét, chúng ta hãy yêu thương và cho được thì cho!
Một hạt mầm nhỏ bé không thể làm nên cánh rừng, nhưng có thể nảy chồi thành cây, cây ra trăm hoa, trăm hoa ra trăm nghìn hạt mầm khác … một thời gian thành cánh rừng!
Bởi vậy, đừng vội vã quá, chuyện gì cũng cần có thời gian. Kiên nhẫn. Và kiên nhẫn.
Nguồn: FB Nguyen Bao Trung